Truyện ngắn: Nếu được chết, em có thể chết trên vai anh không?

KakA | 13.10.12 | 0 nhận xét

"Anh nè !

Mỗi ngày, em có thể tựa vào vai anh 15 phút được không ? "

"Sao lại 15 phút "

"Em chỉ cần 15 phút thôi, được không ?"

"Ừa, tùy em"

"Bắt đầu từ bây giờ nha!"

"Ừa"

Em là 1 cô bé kỳ lạ, kỳ lạ từ cái ngày đầu tiên tôi chát với em ... em hỏi tôi đủ mọi chuyện trên đời như : nếu trái đất này gặp thảm họa , tôi có dẫn em theo không?. Nếu em chết, tôi có đem hoa đến đám tang em không?.....

Tôi trả lời " có " như muốn trêu chọc em , vậy mà em vẫn để 1 nụ cười và nói cảm ơn tôi ...Suốt 5 năm qua, sau mối tình đầu tan vỡ đây là lần đầu tiên tim tôi khẽ rung trước 1 cô nhóc như vậy.

Rồi em xin số điện thoại của tôi , chúng tôi chat và nhắn tin với nhau thường xuyên . Một ngày , em đòi gặp mặt , khi đến nơi tôi đã rất kinh ngạc , em rất xinh trong chiếc váy trắng dài ngang gối , mái tóc đen mượt xõa dài , tôi khựng lại hồi lâu rồi mới gọi tên em : Hoàng Hôn - vâng , đó chýnh là tên em !
Và từ cái ngày đầu gặp gỡ ấy đến giờ cũng đã 1 năm , chúng tôi xem nhau như những người bạn , tôi luôn che giấu cái tình cảm đặc biệt này , tôi không dám nói vỳ tôi lại sợ tan vỡ ... tôi là 1 thằng con trai hèn yếu!

" Anh , anh đang nghĩ gì vậy ?"

" Đâu có "- tôi giật mình trở về hiện tại "

" Hết 15 phút rồi , em về nha , mai lại tiếp tục nha anh " - em cười mà tay thì vẫn nắm chặt lấy tay tôi như không muốn rời.

Dường như em cũng yêu tôi , tôi hiểu nhưng tôi lại không dám mở lời ... vì tôi sợ. Và mỗi ngày , chúng tôi lại gặp nhau 15 phút chỉ để em thỏa mãn tựa vào vai tôi ... 3 tháng trôi qua...!

" Anh nè! anh có thích được người khác tựa vào vai không ? "

" Nếu người đó là em "

" Anh ngốc quá , nếu em chết , em có thể chết trên vai anh không ? "

" Em nói gì vậy? Ai cho em chết , em điên hả "

" Không có gì đâu , anh àk , hãy tìm 1 người yêu anh thật sự nha "

" Em sao vậy? sao lại nóy vậy? "

" Thôi, không gì đâu "

" Tùy em " - nói xong , tôi đẩy em ra, đứng phắt lên và nạt nộ : Đi về!

Hình như đôi mắt em ngấn 1 chút nước mắt thỳìphải , tôi mặc kệ, hóa ra em chưa từng yêu tôi, vậy mà trước h tôi cứ tưởng .. tôi là 1 thằng điên mà . Chở em về , rồi tôi chạy thẳng về nhà , không thèm nhìn em vào nhà an toàn như những lần trước , tôi nhất quyết sẽ không nhắn tin hay gọi điện cho em trước.

1 ngày

2 ngày

3 ngày

....

1 tuần rồi , không tin nhắn, không điện thoại , Tôi đành phải chịu thua

" Alo "

" Sao 1 tuần em không nhắn tyn hay gọi điện cho anh vậy ? "

" Xin lỗi, cậu là ai vậy ? "

" Tôi là bạn của Hoàng Hôn , chị là .. ? "

Tôi là chị của nó , nó đang ở bệnh viện , nó nhập viện được 1 tuần rồi "
....

Tôi vội vàng cúp mấy , đầu óc trống rỗng... tôi phóng như bay đến bệnh viện , đầu tôi vẫn văng vẳng câu nói của chị cô ấy :" Nó bị bệnh tym đã 2 năm nay rồi , có thể không còn được bao lâu nữa . Cậu là bạn trai nó àk ? Mong cậu đừng bỏ rơi nó lúc này nhé! "

Cái gì đó lăn dài trên má tôi , câu yêu em tôi còn chưa nói nữa mà , sao em lại có thể bỏ tôi mà đy ... phải nhanh lên , tôi phải gặp em , tôi phải nói là tôi rất yêu em.

Dường như biết điều tôi sắp nói em kéo tôi xuống ngồi cạnh và lại tựa vào vai tôi :

" Em sắp chết "

" Em điên hả! em không được chết, còn gia đình, bạn bè, và còn ... "

" Nếu em chết ,em có thể chết trên vai anh không ? "

" Em điên quá, anh đã nói là em sẽ không chết mà "

" Ừa , thôi anh về đi "

Rồi mỗi ngày , tôi vẫn đều đặn vào thăm cô ấy , cô ấy càng ngày càng hồng hào hơn , chỷ thế thôi , là đủ rồi , nhìn cô ấy vui vẻ là tôi hạnh phúc lắm rồi

" Dẫn em đi chơy đi"

" Làm sao dẫn "

" Trốn viện "

Tôi dẫn em đi ngắm cảnh mà trước đây em rất thích - hoàng hôn trên biển .

" Nè! nếu lạnh thì... thì nói đó "

" Em biết rồi , cho em cảm giác bình yên đi"

Tôi đưa vai cho em tựa , ánh hoàng hôn hắt màu lên bãi biển , 1 gam màu buồn hệt như chuyện tình của chúng tôi .

" Nếu em chết , em có thể chết trên vai anh không ? "

Không trả lời câu hỏi ấy, tôi cúi đầu xuống nhìn gương mặt cô ấy , tôi trao cô ấy 1 nụ hôn và nói : Anh yêu em.

Cô ấy bắt đầu khóc, nước mắt cô ấy thấm cả vai tôi: Em không muốn chết.

Màu hoàng hôn đỏ rực như máu , hơi thở của người tôi yêu nhất đang yếu dần và tắt lịm...

Em đã ra đi như thế ... trên vai tôi - 1 người rất yêu em.!!

***

(KhongPhaiXoan)

0 nhận xét:

Đăng nhận xét

Bạn có thể dùng các thẻ:

• Chữ in đậm: <b>chu_in_dam</b>
• Chữ in nghiêng: <i>chu_in_nghieng</i>
• Chèn link liên kết: <a href='link'>ten_link</a>
• Chèn hình ảnh: [img]link_hinh[/img]
• Chèn nhạc: [nct]link_nhaccuatui.com[/nct]
• Chèn video: [youtube]link_video[/youtube]

previous Next home
 
Trang chủ | Giới thiệu | Sitemap | Liên hệ | Chính sách
Copyright © 2013. Không Phải "Xoắn" - Vui lòng ghi rõ thông tin khi chia sẻ nội dung từ Blog
Website hiển thị tốt nhất trên trình duyệt FireFox và Google Chrome
Phát triển bởi KakA
TOP